XtGem Forum catalog
SanTruyen.Xtgem.Com
HOMETruyện TeenTiểu ThuyếtNgôn Tình
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ tại SanTruyen.Xtgem.Com hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé..!!!
CHƯƠNG 9: VƯƠNG PHI

Đem ghế đặt ở ngoài hiên, tôi ngồi phơi nắng, cảm giác thoải mái khiến tôi thấy mình giống con mèo lười. Tiểu nha đầu Nguyệt Thiền được giao hầu hạ tôi đang ngồi bên cạnh, nha đầu này cực kỳ có ích khi lần lượt chuyển cho tôi những đồ vật này nọ mà tôi cần đến, làm tôi hưởng thụ lạc thú khi có người hầu hạ, Trương Tĩnh Chi ơi là Trương Tĩnh Chi, không nghĩ mày là người có tính cách ham hưởng thụ như vậy! Hiện giờ tôi đang tự xem thường bản thân mình.

Nhắm mắt lại, vẫn còn rất lo lắng những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua.

Tôi không được gặp Đường Huyên, bởi vì cô ấy đã bị Vương phi mang đi bán rồi. Vào đúng buổi tối tôi được đưa đến biệt viện đó! Tôi choáng, tôi điên cuồng! Sớm biết như vậy thì tôi đừng tới đó chứ!

Vương phi thật là một người mạnh mẽ! cô ta nói “dám đến quyến rũ tướng công của ta? Hừ! Ta bán ngươi! Còn muốn đem bán ngươi cho loại người hèn hạ nhất!”

Nói thật, tôi có chút bội phục cô Vương phi này, nếu lời nói của tôi có thể có trọng lượng, tôi nói là nếu, từ lúc Đường Huyên "quyến rũ" Dương Bình, tôi có thể bán lời của Đường Huyên, mở ngoặc đơn, bán người làm phạm pháp đó, như vậy tôi còn có chi phí để chi tiêu khi xuyên qua đến nơi này đấy sao? Tôi còn phải lo lắng đề phòng người ở đây hay sao?

Đường Huyên ơi, Đường Huyên à, tôi đối với cô đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, vì cô mà tôi bị hãm ở chỗ này, mối quan hệ là tình địch giữa tôi và cô ai là thiện lương nhất đây? Không phải là tôi không chịu cứu cô, người già thường nói "Trời gây nghiệp chướng còn có thể tự tha thứ, tự mình gây nghiệp chướng thì không thể sống được"! Hiện giờ tôi chỉ có thể cầu nguyện cô mà thôi.

Vừa hết tiếc thương cho Đường Huyên xong, tôi lại bắt đầu lo lắng cho tình cảnh của chính mình, ngay cả Đường Huyên cũng đã bị Vương phí bán rồi, vậy còn tôi thì sao? Cô ta biết rằng tôi vô cùng giống tình nhân của ông chồng cô ta, cô ta sẽ xử lý tôi thế nào đây? Tôi rùng mình một cái.

Vương phi cũng không làm cho tôi sợ hãi lâu hơn, bởi vì Nguyệt Thiền nói cho tôi biết Vương phi đã quay về kinh thành.

Vương gia cũng biết chuyện Đường Huyện bị bán đi xế chiều hôm đó, Vương gia rất giận dữ, ngẫm lại thì đúng vậy, thật là mất mặt, đồng ý với người khác là thả người, ai ngờ người lại bị vợ mình mang đi bán. Hổ thẹn quá! Bẽ bàng quá! Mở đóng ngoặc, tôi cho là thế, vì thế, không đợi tôi và Vương phi có ngày mặt đối mặt, Vương gia khiến cô ta xách hành lý quay về ngay.

Cám ơn trời đất, tôi vì tránh được một kiếp mà cảm ơn Thượng đế, cảm ơn Phật tổ cùng Quan thế âm bồ tát.

"Nguyệt Thiền?" Tôi miễn cưỡng mở miệng.

"Nô tì ở đây." Tiểu nhà đầu miệng nhanh nhảu đáp.

"Sau này đừng xưng mình là nô tì nữa, xưng là Nguyệt Thiền đi."

"Nguyệt Thiền biết ạ."

Tôi gật đầu, tiểu nha đầu này thật là thông minh.

"Em có biết Trúc Thanh là ai không?" Tôi hỏi, vấn đề này đã quanh co ở trong đầu mấy ngày nay rồi, nhưng tự mình lại không có can đảm đi hỏi Vương gia.

"Là tên húy của Vương phi chúng em." Tiểu nha đầu nói.

"Hả?" Tôi kinh hãi! Ngồi bật dậy, "Vương phi? Trúc Thanh là Vương phi?

Trúc Thanh = Vương phi hung hãn? Khó trách lần đầu tiên nhìn Vương phi tôi lại có cảm giác quen quen, chẳng phải là ngày ngày mình vẫn thường soi gương không ít đó sao, thật sự là có sáu bảy phần giống mà. Đầu Vương gia có bệnh à? Tôi vẫn nghĩ Trúc Thanh đã chết rồi, không nghĩ tới cô ta vẫn còn sống tốt, vậy anh ta nói cái gì " Nhớ nàng nhớ đến đau khổ"? Vậy anh ta còn giam giữ tôi làm gì?

Tức thì đầu ong ong.

Tiểu nha đầu kinh ngạc nhìn phản ứng kỳ lạ của tôi, do dự không biết có nên nói tiếp hay không, tôi ra hiệu bảo cô ấy nói tiếp.

"Vương phi đã qua đời rồi, còn người hiện tại là Tiêu Phi." Tiểu nha đầu đã nhận ra tôi hiểu lầm.

Oa, thì ra là thế. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nằm xuống.

"Hiện tại Tiêu phi không phải là chính phi của bọn em. Nàng là Trắc phi, từ sau khi Vương phi qua đời, Vương gia chúng em chỉ lập nàng ấy làm Trắc phi, cũng bởi vì nàng ấy giống Vương phi chúng em."

Nghe giọng nói của tiểu nha đầu rõ ràng là rất chướng mắt Tiêu phi kia, có thể hiểu Tiêu phi không được lòng người ở đây.

"Tiêu phi còn rất thua kém so với Vương phi chúng em, Vương phi chúng em không phải là phàm nhân, mà là tiên nữ trên trời."

"Tiên nữ?"

Vâng, nàng rất được lòng người, lại dịu dàng thiện lương, dung mạo lại vô cùng xinh đẹp, đối đãi với hạ nhân rất tốt, chưa bao giờ có thái độ giống như Tiêu phi."

"Em là người hầu hạ Vương phi à?" Tôi buồn bực, tiểu nha đầu sao lại biết nhiều chuyện như vậy.

"Nguyệt Thiền làm gì có phúc khí như vậy, năm Nguyệt Thiền đến Vương phủ cũng là năm Vương phi về trời." Tiểu nha đầu tiếc nuối.

Tiên nữ? Lại còn quay về trời? Xem ra những người ở đây chắc rất mê tín, tôi lắc đầu.

Trương Tĩnh Chi, cái đầu mày bị sao vậy, mày cũng không mê tín à? Là ai nghe mấy chuyện quỷ quái nửa đêm còn không dám đi WC nữa chứ?

"Em đến Vương phủ là lúc nào?"

"Lúc đó Nguyệt Thiền tám tuổi, đến giờ đã được bảy năm rồi."

Bảy năm, như vậy Trúc Thanh đã qua đời được bảy năm rồi, không nghĩ bảy năm trời tên Vương gia kia vẫn si tình với cô ấy như vậy, chẳng lẽ thật sự là có tình yêu thiên trường địa cửu sao? Tôi thấy khó chịu, nhớ tới Dương Bình, vì điều gì mà anh chỉ yêu tôi được một năm thôi?

Nhìn vẻ sùng bái của tiểu nha đầu với Trúc Thanh, tôi liền muốn đùa một chút.

"Sao em biết Vương phi tốt như vậy?"

"Em nghe Thúy tỷ tỷ kể lại, Thúy tỷ tỷ là người từng hầu hạ Vương phi, tỷ tỷ ấy thường xuyên kể chuyện Vương phi cho chúng em nghe, tỷ ấy nói Vương phi là tiên nữ trên trời, bị Vương gia yêu, nhưng tiên nhân thì không thể thành thân với phàm nhân được, tuy Vương gia là đệ đệ của hoàng thượng, nhưng vẫn không thể lấy tiên nhân được, vì thế Vương mẫu nương nương đêm Vương phi về trời..."

Ha Ha ha, là được nghe kể, lại rất thành công, tôi cười thầm, sức tưởng tượng của con người thật là phong phú.

Tôi vẫn đang suy nghĩ, Trúc Thanh rốt cuộc là một người tốt đẹp đến mức nào? Tôi giống như cô ấy sao? Cô ấy là xinh đẹp nhất hay sao? Tôi vẫn biết bản thân mình, nhiều lắm cũng chỉ xinh đẹp vừa phải, đúng hơn gọi là thanh tú thôi, ít nhất so với tôi thì Đường Huyên xinh đẹp hơn rất nhiều.

Đang nghĩ ngợi, chợt nghe Nguyệt Thiền vội nói: "Cô nương, Vương gia đến."


CHƯƠNG 10: NHU TÌNH

Vừa đưa mắt nhìn đã thấy Vương gia bước vào cửa viện.

Nguyệt Thiền nhanh nhẹn đứng dậy, khom người đứng sang một bên, tôi đang nằm trên ghế cũng vội vàng leo xuống, tự oán mình vừa rồi quá ham hưởng thụ, đang yên ổn nằm trên ghế giờ lại phải leo xuống, thật là không cam tâm mà, vừa mới đặt chân xuống đất, chân lại nhẫm vào vạt váy, cả người lập tức mất cân bằng ngã nhào về phía trước.

Ông trời ơi, sao lại để cho anh ta nhìn thấy bộ dạng chật vật khó coi như này của tôi chứ?

Chờ chút, đừng hoảng hốt! Trong tiểu thuyết thường viết nhân vật nam chính sẽ xuất hiện kịp thời, sau đó nữ chính sẽ ngã vào lòng anh ta...

"Bình". Một cơn đau đớn truyền đến, tôi ngã sấp xuống đất, anh ta lại ở cách tôi quá xa, trong lúc tôi đang bò lồm cồm dưới đất thì anh ta vừa mới bước đến bên cạnh.

Tôi ngất, tất cả tiểu thuyết viết đều lừa gạt hết! Làm sao lại có chuyện vừa khéo như thế chứ?
Mà tư thế tôi kiểu gì thế? Lại quỳ à? Anh ta từng nói không muốn thấy tôi quỳ, xong rồi, phạm húy rồi! Nhanh chóng đứng lên, nhìn lại đã thấy anh ta đang thờ ơ đưa tay ra cho tôi.

Xin lỗi, tôi không phải cố ý quỳ đâu." Tôi yếu ớt nói.

Không nghe thấy Vương gia trả lời, lòng tôi càng thấy không ổn, tôi đang bứt rứt thì lại phát hiện anh ta ngồi xuống gỡ lớp váy của tôi ra, lấy tay giữ vạt váy kéo mạnh ra...

Tôi trợn tròn mắt, tà váy dài đã bị xé rách rất đều, chẳng khác gì được cắt rất ngon lành. Yêu pháp à?

Tôi cúi nhìn vẻ mặt chăm chú của anh ta, một Vương gia - lại đang ngồi chồm hỗm bên cạnh tôi - thay tôi đưa tiễn vạt váy dài phiền hà kia! Trong lòng tràn ngập sự cảm động, có lẽ anh ta coi tôi là Trúc Thanh, nên anh ta đã vì người mình yêu mà làm những chuyện này, vào giờ khắc này, tôi say anh ta rồi.

"Ta đã cho người đi thăm dò Huyên nhi rồi." Vương gia nói.

"Hả?" Suy nghĩ của tôi còn đang chìm đắm ở đâu đó nên không nghe được anh ta đang nói gì.

"Trên đường Huyên nhi đã được một nam nhân cứu đi rồi, tạm thời chưa biết tin tức của nàng ta."

"Được một nam nhân cứu đi? A, như vậy là không sao rồi." Hắc hắc, tôi tin tưởng vào "năng lực " của Đường Huyên có thừa khả năng đối phó với tên nam nhân kia.

"Ta đã căn dặn rồi, nhất định sẽ cho người đi tìm nàng ấy về, ta đã đáp ứng nàng thì nhất định sẽ làm được." Vương gia nói, thần sắc vẫn thế nhưng không còn vẻ lạnh lùng nữa.

Trương Tĩnh Chi ơi Trương Tĩnh Chi, mày không được mất lý trí, ngàn vạn lần không được bị người đàn ông này mê hoặc, sự dịu dàng của anh ta không phải là dành cho mày, tôi tự cảnh báo mình.

Cuộc sống sau đó, tôi cảm thụ đầy đủ cảm giác của một nữ nhân được cưng chiều, cảm giác này càng lúc càng chân thật, Dịch Phàm, theo yêu cầu của anh, tôi quyết định gọi thẳng tên anh - thật sự là rất cưng chiều tôi.

Tuy rằng thái độ nói chuyện của anh vẫn lạnh lùng thản nhiên nhưng tôi để ý thái độ của anh với người khác, sau đó tôi kết luận, anh đối với tôi rất dịu dàng.

Tôi thấy rất thỏa mãn hài lòng với cuộc sống hiện giờ, bên cạnh lại có một tiểu nha đầu thông minh lanh lợi, Dịch Phàm lại hay đến đây đối xử dịu dàng yêu mến tôi, ngay cả đại sư phụ nhà bếp cũng rất ưu ái việc ăn uống của tôi, tôi thích ăn gì cũng được.

Ở cái thế giới này, tôi còn có thể đòi hỏi gì khác sao?

Trả lời, không có.

Sau vài ngày bị sự dịu dàng của Dịch Phạm oanh tạc, tôi đột nhiên ý thức được rằng mình muốn một cuộc sống bình yên như thế này.

Trương Tĩnh Chi, mày vẫn còn là một tân nữ ở thế kỷ hai mốt hay sao? Vì cái gì mà mày lại có thể an tâm hưởng thụ cuộc sống được bao bọc như này chứ?

Ghé vào chiếc sàng lớn bình thường vẫn hay ngồi, tôi ngắm nhìn vào Dịch Pham đang im lặng đọc sách, lông mày dày, ánh mắt sâu đen thăm thẳm, sống mũi thẳng tắp, chiếc miệng khá đầy đặn nhưng rất gợi cảm, có phong cách, thật sự rất có phong cách! Lại là người trọng tình cảm, thôi xong rồi, Trương Tĩnh Chi ơi, dừng lại ngay đi, mày đã thích người đàn ông này rồi.

Không được, mày không thể thích anh ta! Mày phải rời khỏi anh ta, kết thúc cuộc chơi ở đây!

"Anh có biết cái gì gọi là cao tăng đắc đạo không, hoặc cái gì gọi là thế ngoại tiên nhân, vân vân?" Tôi nhiên tôi hỏi một câu.

Phải về thế giới của tôi thôi, có lẽ tìm bọn họ giúp đỡ, biết đâu có thể gợi ý được gì đó, trong sách đều viết như vậy hay sao?

Dịch Phàm cảnh giác nhìn tôi.

"Tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi, hì hì, tùy tiện hỏi thôi, anh cứ tiếp tục đọc sách đi."

Vương gia đặt hẳn quyển sách xuống, kéo tôi qua, "Nàng định muốn làm gì?" Vương gia cúi xuống, giọng nói hấp dẫn.

Vô dụng! Tôi thầm mắng mình, mặt đỏ ửng, mỹ nam dùng giọng nói trầm khàn đã có thể quyến rũ mày rồi, nếu anh ta dùng thủ đoạn đùa giỡn khác, có phải là mày sẽ lập tức thất thân luôn không?

Nhìn thấy bộ dạng vô dụng của tôi, khóe miệng Vương gia giật giật, xin đi, muốn cười đi cười đi, còn giả vờ à?

"Thấy nhàm chán à?" Vương gia hỏi.

Tôi gật đầu, cũng không thể nói là trong lòng tôi đang tính toán muốn rời đi.

"Chúng ta có thể làm việc có ý nghĩa hơn." Vương gia cười, quay người đặt tôi nằm xuống.

Ông trời ơi, anh ta khiêu khích tôi! Tên Vương gia lạnh lùng này đang khiêu khích tôi! Đại não tôi lập tức hoạt động, toàn bộ máu đều chảy về não, làm cho hô hấp khó khăn.

Trương Tĩnh Chi ơi, mày đúng là càng lúc càng tiến bộ phải không? Tiến bộ đến mức này hả?

Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi không ngờ mình sắp thất thân rồi, phản kháng thế nào đây? Vẫn là khóc lóc để tranh thủ sự cảm thông của anh ta được không?

Thấy bộ dạng ngốc nghếch của tôi, Vương gia rất vui vẻ.

"Ngày mai ta đưa nàng đi săn bắn, như vậy sẽ không nhàm chán." Sau đó Vương gia tiếp tục cầm sách lên đọc.

Thượng đế! Anh ta trêu trọc tôi!
CHƯƠNG 11: ĐI SĂN

Đêm nay, người nào đó quên đi ý nghĩ chạy trốn trong đầu.

"Nguyệt Thiền! Ngày mai tôi phải mặc y phục gì mới đẹp được?"

Cô nương mặc cái gì cũng rất xinh ạ."

Cưỡi ngựa trắng hay ngựa đen vậy? Này, ngựa trắng trần tục lắm, ngựa đen hay hơn, hắc mã vương tử đi! Đúng rồi, có thể tìm được ngựa đen không?"

"Cô nương muốn loại nào Vương gia cũng sẽ chuẩn bị tốt cho cô nương hết."

"Thế thì tốt quá, vẫn là hắc mã hay hơn."

Sau một phút đồng hồ yên tĩnh...

"Nguyệt Thiền! Em nói xem cưỡi hắc mã thì nên mặc y phục gì? Màu đen? Quá xốc, không được, so với sát thủ có khác gì nhau đâu, rõ ràng là cùng một màu đen sẽ khiến người khác khinh bỉ khả năng thưởng thức của mình. Màu đỏ? Giống như một ngọn lửa, hình như hơi chói mắt thì phải? Màu trắng? Có vẻ có chút thuần khiết nhỉ?...

Vẻ mặt Nguyệt Thiền vô cùng cam chịu, từ lúc vị cô nương biết ngày mai được đi săn cùng Vương gia liền không được một chút yên tĩnh nào, giờ đã là giờ Tý rồi, cô nương đó vẫn còn ở đó tự hỏi tự đáp.

Nguyệt Thiền! Sao em không nói gì. Em nói xem tôi nên mặc cái gì được?"

Ngất xỉu! Lại bắt đầu rồi!

"Cô nương! Cô nương đã hỏi rồi mà!

Nguyệt Thiền nổi giận! Người nào đó im lặng...
***
Tôi ngất xỉu! Tôi tại sao lại ngủ quên! Hôm nay là ngày gì! Đi săn bắn mà! Tôi chưa từng đi săn!

"Nguyệt Thiền, nhanh giúp tôi mặc quần áo, sao lại khó mặc như vậy chứ, nhiều tầng nhiều lớp quá." Tôi vừa lấy quần áo vừa gọi Nguyệt Thiền đến giúp.

"Cô nương đừng nóng vội, vừa rồi bên ngoài Tiểu Cẩm đến nói, Vương gia đang chờ cô nương bên ngoài, cô nương không cần vội."

Ngất, tôi có thể không vội sao được? Vương gia đang đợi tôi! Tôi không dám tưởng tượng ra sắc mặt hiện giờ của anh ta, nhất định là mây đen dày đặc, khuôn mặt đen sì, môi nhất định là mím chặt, mỗi lần tức giận anh ta sẽ mím môi vào.

Soi mình trong gương, tôi cũng phải tự thầm khen mình! Hôm nay nghe lời Nguyệt Thiền mặc một bộ trang phục màu trắng đi săn, hắc hắc, rất thuần khiết đó, vô cùng tương xứng với hắc mã! Như vậy mới nổi bật! Điểm khác biệt là Nguyệt Thiền đã cắt tà váy dài lôi thôi, cổ tay áo thắt chặt lại gọn gàng, bề ngoài viền cổ áo được quàng một chiếc khăn màu trắng, đai lưng được thắt bằng một dải lụa mỏng không dài quá đầu gối, ống quần được túm lại bên trong đôi giày da hươu nhỏ, chỉ có một từ để hình dung "Tuyệt", hai từ "Quá tuyệt" ba từ ....

"Cô nương, đẹp lắm, cô nương có thể đi được rồi."

Nguyệt Thiền cắt ngang việc tôi đứng trước gương đang rất rất tự kỷ.

Thở hổn hển chạy ra cổng lớn, tất cả mọi người đang chờ ở đó, ba bốn mươi người đều đã trên lưng ngựa, yên tĩnh không một tiếng động, bội phục bội phục, người thì đã không ai nói lời nào, ngay cả ngựa cũng được huấn luyện nghe lời như vậy thật không dễ dàng!

Vì bản thân đến muộn nên chột dạ, thượng đế phù hộ Dịch Phàm đừng tức giận. Len lén ngẩng lên nhìn anh ta, suýt ngã! Đẹp trai ngây người! Vì sao tên Vương gia này mặc cái gì cũng đẹp như vậy? Ngay cả quần áo màu vàng phối hợp với màu đen mặc lên người anh ta cũng rất có thần sắc! Một bộ quần áo đi săn màu đen, viền vàng, trang sức trên người cũng màu vàng, lại khoác một chiếc áo choàng siêu cấp càng làm tăng lên khí chất cao quý.

Vương gia không tức giận, ánh mắt sáng rực nhìn tôi, như vậy nghĩa là anh ta rất hài lòng với y phục tôi đang mặc. Hắc hắc.

"Tiểu thư, mời lên ngựa." Một thị vệ dắt một con tuấn mã màu đen đến.

Ngựa tốt nhé! Lại một màu đen tuyền nhé! Cũng rất cao nhé! Nhưng....nhưng tôi.....tôi lên ngựa bằng cách nào?

Choáng! Trương Tĩnh Chi ơi, mày không biết cưỡi ngựa đúng không?

Đúng, tôi không biết! Đây là lần đầu tiên tôi đứng gần để ngắm loài động vật này. Tôi làm cách nào để lên ngựa đây? Trước tiên phải tiếp cận nó như thế nào? Đi từ trước đi qua? Không được, nhìn ánh mắt khinh bỉ của nó với tôi là biết, nhỡ nó cắn tôi thì làm sao? Từ phía sau? Cũng không được, nhỡ nó đá tôi thì làm sao?

"Tiểu thư, mời lên ngựa." Tên thị vệ kia thấy tôi nửa ngay vẫn đứng như phỗng, nhắc nhở.

"À...ừ...con ngựa này...tôi có thể ngồi xe ngựa được không?" Tôi lí nhí nói.

"..."

Thấy vẻ mặt khó xử của anh ta, tôi quyết định thử.

"Nếu không..... nếu không, huynh có thể tìm cho tôi một ....con lừa được không? Tôi nghĩ, tôi nghĩ, cưỡi nó đi cũng được, để nếu có ngã thì ngã cũng không đau lắm."

Không phải nữ tử cổ đại hay cưỡi lừa khá nhiều hay sao? Nhìn con ngựa kiêu ngạo này, tôi không dám cưỡi lên lưng nó.

"Phốc!" Một người đang cưỡi trên lưng ngựa bật cười một cái, cảm thấy như vậy không hay lắm, liền nín nhịn lại khiến mặt trở nên tím đỏ. Nhìn sang những người khác, họ đều cúi đầu thấp xuống, hừ, nhất định là đang cười tôi, có gì mà buồn cười chứ, tất cả các người đều biết cưỡi ngựa. Còn tôi lại là người hiện đại, chỉ nhìn thấy ngựa trên tivi thôi, làm sao so sánh được với các người chứ? Còn cười tôi! Hừ!

Dịch Phàm không cười nhưng sắc mặt cũng đỏ ửng, lại cũng nén cười? Dịch Phàm nhìn tôi, ánh mắt rất sáng.

"Nàng qua đây." Dịch Phàm nói.

Tôi nghe lời khoan thai bước tới trước mặt Dịch Phàm, ngước lên nhìn anh ta, Dịch Phàm vươn cánh tay ra phía tôi, cầm tay? Được rồi, muốn cầm tay thì cầm đi. Tôi dứt khoát đặt tay mình lên tay Dịch Phàm, thấy tay mình được nắm rất chặt, rồi cả người bay lên, một giây đồng hồ sau, tôi ngồi ngay trước anh ta.

"Nàng đã thấy ai cưỡi lừa đi săn bắn chưa?" Dịch Phàm nói bên tai tôi, gần như cười thành tiếng.

Trời, anh ta đang cười tôi, còn cười rất to! Tôi chưa từng thấy Vương gia Dịch Phàm vui vẻ như vậy, nhìn khuôn mặt tươi cười của anh, tôi ngây người.

...

Nơi săn bắn là ở trong một sơn cốc rất rộng lớn.

Một người một ngựa, tôi hưng phấn nhìn xa xa đoàn người đang phi ngựa, thấy khí huyết mình sôi trào, tôi cũng muốn đi vào đó, tôi cũng muốn phi ngựa như vậy.

Nhìn thấu vẻ phấn chấn của tôi, giọng nói điềm đạm của người thị vệ bên cạnh vang lên:

"Tiểu thư, Vương gia có lệnh, tiểu thư chỉ có thể quan sát ở đây, không thể đi vào."

"Nhưng tôi muốn cưỡi ngựa, huynh xem xem, tôi cưỡi được rồi đây này." Tôi cười với người thị vệ, rồi làm mẫu cho anh ta xem, suốt một buổi chiều hôm qua được tham gia săn bắn, cuối cùng tôi có thể một mình ngồi lên lưng ngựa.

"Cô nương chẳng qua chỉ là ngồi trên ngựa thôi." Thị vệ không khách sáo đả kích tôi.

Tôi giận! Dám xem thường tôi! Lườm anh ta một cái!

Dịch Phàm cũng thật là, để tôi một mình ở lại, còn mình thì cùng mọi người hân hoan đi săn. Lại còn yêu cầu tôi ngồi ở đây quan sát thôi, rồi lại còn cho một tên tiểu binh đến giám thị tôi nữa!

Quá phiền muộn, nhìn xa xa thấy mọi người đang trở lại, họ đã trở lại, hắc hắc, họ đã trở lại, mừng rỡ, nhắm mắt lại, trong lòng niệm khẩu quyết, mở máy, đạp côn, vào số, chầm chậm nhả côn, nhấn chân ga....

Sai rồi! Đó là học lái xe! Không đúng không đúng!

Xa xa mọi người đang hướng về tôi chào đón, còn vẫy tay, hắc hắc, tôi vui vẻ, nắm chặt dây cương, hai chân kẹp lại, không để ý tới tiểu binh đang la lên, xông ra ngoài.

Ngựa càng lúc càng phi nhanh, tôi luống cuống, không thể ngã xuống nha! Tôi áp chặt hai chân lại. Người phía trước càng lúc càng gần, đừng đâm xe nha! Dừng lại, dừng lại! Vẫn không được! A? Sói! Năm sáu bảy con sói chớp mắt vọt tới trước mặt tôi, theo bản năng, tôi ghìm chặt dây cương, người ngã ngửa ra sau, ngay lúc đang ở giữa không trung, tôi thấy Dịch Phàm nhảy lên, bay tới phía tôi....

Thượng đế phù hộ, hy vọng lần này Dịch Phàm sẽ đỡ được tôi. Nếu lần này Dịch Phàm có thể đỡ được tôi, tôi sẽ bỏ ý định trốn đi, mà sẽ yêu anh, tôi tự nói với mình.

Tôi nhắm mắt, cam chịu ngã xuống đất...

Không đau, thật sự không đau tí nào! Tôi mở mắt ra, thấy mình được Dịch Phàm đỡ lấy, anh thực sự đỡ được tôi! Hắc hắc, sắc mặt của Dịch Phàm có vẻ như không hài lòng, nhìn thấy biểu hiện lo lắng đến giận giữ của Dịch Phàm, trong lòng tôi thấy một tí ti ngọt ngào...

Không những nghe thấy Dịch Phàm nói tôi sẽ có hậu quả là bị cấm đoán! Ngay cả người thị vệ kia cũng bị liên lụy đánh hai mươi roi, tôi thấy có lỗi với anh ta quá.

Ngồi trong lều trại nhàn nhã uống rượu trái cây, tnh thần tôi không vì cái chuyện bị câm đoán mà buồn phiền, ban đêm rất lớn, không giao việc gì hay có việc cũng thế cả thôi, bản thân mình ngốc cũng hay. Nhưng Dịch Phàm đang làm gì vậy? Tôi nghĩ. Rèm cửa bị mở ra, một cơn gió tràn vào, đột nhiên một bóng người xuất hiện trong lều trại, là một người đàn ông mặc bộ ý phục màu đen, mang khăn bịt mặt. Trên người này phát ra một mùi nguy hiểm, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén làm tôi nghĩ tới ánh mắt lang sói mà chiều nay tôi vừa thấy.

Tôi nên làm gì bây giờ? Nếu tôi đoán không ra thân phận của hắn ta thì tôi đúng là ngu thật. Đây chẳng phải là cách ăn mặc của thích khách sao! Bây giờ tôi phải làm gì đây? Thứ nhất, kêu to, gọi Dịch Phàm và đám thị vệ tới, kết quả là trước khi họ tiến vào thì đã thấy tôi lừng lẫy hy sinh! Thứ hai, tôi cầu xin hắn ta, sau đó nói cho hắn ta biết là tôi nằm vùng, hắn nhất định sẽ không tin tôi, kết quả vẫn là tôi hy sinh, thứ ba tôi nói với hắn ta tôi là phạm nhân, cho nên hắn không giết tôi, nhưng có phạm nhân nào được đãi ngộ như tôi không? Hắn không tin, vẫn là tôi chết!

Đại não của tôi đang hoạt động hết công suất tìm đến thứ n cách giải quyết thì hắn đã bước tới bên cạnh tôi. Lạnh lùng đặt kiếm vào cổ tôi, làm cho cả người tôi sợ đến run rẩy, Trương Tĩnh Chi, Trương Tĩnh Chi, Trương Tĩnh Chi, bình tĩnh, bình tĩnh, tôi tự nói với mình.

"Nói, Chu Dịch Phàm đang ở đâu?" Hắn thì thầm nói, âm thanh độc ác.

Trong nháy mắt, tôi nghĩ tới một cách, thế là, tôi nhắm mắt lại, ngã nhào xuống đất ....


CHƯƠNG 12: BỊ ĐÂM

Đúng vậy, tôi ngất.

Đừng tưởng Trương Tĩnh Chi tôi là người không có chút thành công gì, tôi không ngất thật, tôi chỉ là tạm thời tự bảo vệ mình tôi, tôi cá cược một lần, đánh cược hắn sẽ không vì tôi "ngất" mà hạ độc thủ với tôi.

Quả nhiên, chỉ nghe hắn than thở một câu: "Đồ vô dụng!" Sau đó lại là một trận gió, vài phút trôi qua, tôi cảm giác hắn ta không còn ở đây nữa, liền hé mở mắt ra nhìn, thật sự hắn không còn ở đây, mới dám ngồi dậy, cám ơn thượng đế, tôi đã tránh được một kiếp.

"Có thích khách!" Bên ngoài có tiếng người hô to, làm sự yên tĩnh ban đầu của nơi trú quân loạn cả lên.

Nguy rồi! Hắn vừa rồi hỏi Dịch Phàm, hắn tới là giết Dịch Phàm! Tôi bấn loạn, cuống quýt bò dậy chạy tới lều bạt của Dịch Phàm.

Chạy vọt vào trong lều, thấy trong đó đứng đầy thị vệ, trên đất bừa bộn, cái bàn nhỏ bị chém nát, Dịch Phàm ngồi trên thảm, người trần trụi, ngực trái có một vết thương, máu chảy đầm đìa, một thị vệ đang băng bó vết thương cho Dịch Phàm.

Tôi thấy chân mình mềm nhũn, quỳ xuống trước Dịch Phàm, nước mắt chảy giàn rụa.

"Đừng khóc, ta không sao." Nhìn sắc mặt tôi trắng bệch, Dịch Phàm còn cười an ủi tôi.

Còn nói mình không sao? Vết thương dài như vậy, chảy nhiều máu như vậy, trong ngực tôi thấy nhức nhối, nước mắt lại càng chảy nhiều hơn.

"Nói cho họ biết không cần đuổi theo nữa, các ngươi không đuổi kịp hắn đâu, tất cả lui xuống đi, hắn cũng bị thương rồi, hôm nay sẽ không tới nữa." Dịch Phàm căn dặn thị vệ, đám thị vệ lẳng lặng lui ra.

"Không ngờ chỉ mới hơn một năm mà kiếm pháp của hắn lại tiến bộ nhiều như vậy." Dịch Phàm nhìn vết thương đã được băng bó, cúi nhìn thấy tôi đang lau nước mắt, liền nở nụ cười, hỏi tôi: "Nếu ta chết, nàng rất khó chịu đúng không?"

Tôi trừng mắt nhìn anh, cầm chiếc khăn tay nhẹ nhàng lau vết máu trên người anh.

"Đương nhiên là khó chịu rồi, anh chết rồi, ai nuôi tôi? Được nuôi ăn, uống, mặc, còn có người hầu nữa." Tôi chun mũi nói.

Dịch Phàm cười, nhẹ nhàng nhéo vào lòng bàn tay tôi.

Trên ngực có một vết màu đỏ mà lau nửa ngày cũng chưa sạch, tôi nhổ nước bọt vào khăn rồi tiếp tục lau, Dịch Phàm bật cười, ôm tôi vào lòng, thì thầm nói: "Đừng lau nữa, đó là vết bớt, không phải máu đâu."

Không dám cựa quậy sợ chạm vào vết thương của Dịch Phàm, tôi nép mình vào lòng Dịch Phàm, tôi biết lần này mình thật sự động lòng rồi, anh đã bước vào trái tim tôi rồi, nụ cười của anh làm cho lòng tôi say mê, vết thương của anh khiến tôi lo lắng, sự si tình của anh làm cho lòng tôi đau đớn, tôi biết, tôi đã thật sự yêu người đàn ông này rồi.

"Kể về Trúc Thanh, được không?" Tôi nhẹ nhàng nói.

Người Dịch Phàm cứng lại, nửa ngày không nói gì. Tôi biết anh vẫn yêu Trúc Thanh, đối xử tốt với tôi là bởi vì tôi giống cô ấy. Tôi có thể làm được gì đây? Tôi đã động lòng với người đàn ông này rồi, dẫu biết rằng người trong lòng anh yêu và tôi có khuôn mặt giống nhau.

Trương Tĩnh Chi, mày đã động lòng rồi, cứ mạnh dạn một lần đi, điên cuồng một lần đi, yêu anh một lần đi, dùng tình yêu của mày để xóa vết thương trong lòng anh, thử một lần đi, nếu không thử làm sao biết kết quả sẽ thế nào? Tôi tự nói với mình.

"Chính là vết bớt này,"Dịch Phàm nhẹ nhàng nói, "lần đầu tiên khi ta gặp Trúc Thanh, nàng liền xé vạt áo này của ta, sau đó nhìn thấy vết bớt này."

Đó là lần đầu tiên gặp cô ấy?"

"Đúng vậy, đó là lúc ta vừa mới được phong vương," Ánh mắt Dịch Phàm mơ màng, đang nhớ lại những chuyện trước kia, "Ta vừa mới được phong vương, phong đất, đó là thời điểm ta hăng hái nhất, lần đầu tiên ta gặp Trúc Thanh, nàng quật cường, lá gan rất lớn làm ta kinh ngạc, nàng dường như đoán chắc là ta sẽ không giết nàng, nên chưa bao giờ biết sợ ta..."

"Đừng nói nữa." Tôi lấy tay bịt miệng Dịch Phàm lại," Tôi không muốn nghe, tôi không phải là Trúc Thanh, Tôi là Trương Tĩnh Chi, anh biết không?" Tôi nhìn thẳng vào măt Dịch Phàm, trong tôi cũng là một cô gái quật cường không chịu khuất phục.

"Em là Trương Tĩnh Chi, em sẽ yêu anh, dùng cách của em để yêu anh mà không phải là Trúc Thanh, Trương Tĩnh Chi yêu anh, em không cầu xin anh phải quên đi Trúc Thanh, em chỉ hy vọng anh có thể coi em là bản thân em, cho em một cơ hội yêu anh, cũng là cho anh một cơ hội yêu người khác, được không?" Giọng nói của tôi kiên định, không phải là một Trương Tĩnh Chi nhát gan sợ phiền phức, không phải là Trương Tĩnh Chi do dự không dám quyết, mà chính là tôi, là một người lấy tình cảm của mình ra để đánh cược một lần.

Tôi lặng lẽ chờ đợi đáp án từ Dịch Phàm, nhìn Dịch Phàm, từ trong ánh mắt của Dịch Phàm tôi nhìn thấy rõ sự kinh ngạc, cảm động cùng thương tiếc, Dịch Phàm không nói gì, chỉ ôm tôi vào lòng, dùng cẳm nhẹ nhàng xoa xoa dựa vào vai tôi, tôi biết anh đã đáp ứng, vào giờ khắc này, lòng tôi trùng xuống, bước vào thế giới này đã hơn ba tháng, lần đầu tiên tôi thấy mình rất kiên định, xin lỗi cha mẹ, có lẽ tôi không nên như vậy, chỉ là người đàn ông ở trước mặt tôi thật sự làm lòng tôi đau đớn, rất đau đớn....
(Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Info , chúc vui)
CHƯƠNG 13: THỊ VỆ

Dịch Phàm gặp thích khách rồi bị thương khiến mọi người đều rất căng thẳng khẩn trương, tuy rằng không có nguy hại gì nhưng việc một Vương gia gặp chuyện như vậy cũng không thể cho qua được, vì thế trong biệt viện có rất nhiều thị vệ canh giữ, người nào cũng canh gác chặt chẽ bởi vì thích khách kia không phải lần đầu tới ám sát Dịch Phàm, hơn nữa mỗi lần đến ám sát kiếm pháp của thích khách càng lúc càng lợi hại.

Từ sau sự kiện thích khách kia đã qua mười lăm ngày, trong biệt viện xuất hiện một người lạ mặt do Hoàng đế phái tới bảo vệ Dịch Phàm tên là Trầm Triệu Thiên.

Hôm đó, tôi đang ôm chiếc áo bông thật dày ra ngoài phơi nắng, mùa đông đã đến, ánh nắng tuy chói chang nhưng không gây khó chịu như mùa hè.

Cảm giác có người đang quan sát mình, tôi mở mắt, thấy cách đó không xa một người đàn ông mặc bộ y phục xanh đen, chừng ba mươi tuổi, đang ngẩn ra nhìn tôi, không cần hỏi, nhất định anh ta lại nhìn nhầm tôi là Trúc Thanh rồi, đến tôi cũng ngạc nhiên khi nghĩ mình giống cô ấy đến như vậy.

Tôi hướng về anh ta cười, "Tôi không phải là Trúc Thanh."

Thấy nụ cười của tôi, anh ta ngẩn ngơ, sau đó cũng nở nụ cười rất ấm áp như ánh mặt trời, một người đàn ông rất ôn hòa, tuy chúng tôi chưa có giao tiếp gì, nhưng tôi thích người này.

"Ta biết muội không phải là Trúc Thanh."

"Hả? Tôi và cô ấy không giống sao? Sao huynh lại nhận ra?" Tôi ngạc nhiên.

"Ha ha, bởi vì Trúc Thanh chưa bao giờ cười dịu dàng với ta như thế." Anh ta cười, ánh mắt khẽ nheo lại, bước đến bên cạnh tôi, "Muội chính là người mà Tiêu Phi nói là hồ ly dụ dỗ gì đó đúng không? Ha ha, làm cho Dịch Phàm đầu óc mê muội choáng váng đến mức không muốn quay về kinh thành nữa."

Tôi? Dụ dỗ? Xin đi, có ai thấy tôi giống kẻ chuyên đi dụ dỗ người khác sao? Chỉ có Đường Huyên mới xứng từ từ này thôi, sử dụng từ này vào tôi là làm nhục tôi đó! Tôi liếc xéo anh ta một cái, "Tôi không phải là người đi dụ dỗ người khác, tôi là Trương Tĩnh Chi..."

Tôi và Trầm Triệu Thiên quen nhau như vậy, anh ta hiền hòa, hay cười, chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn bè.

"Huynh tới đây làm gì?"

"Hoàng thượng phái ta tới để bảo vệ Dịch Phàm."

"Huynh là ai?"

"Thị vệ, tiểu thị vệ." Anh ta cười.

Tôi không tin, có thị vệ nào dám gọi tục danh của Vương gia đâu?

"Thích khách kia rất lợi hại sao?"
"Đúng vậy, cho nên Hoàng thượng mới phái ta đến đây."

"Huynh rất giỏi hay sao?"

"Bình thường thôi, ha ha."

"Huynh biết Trúc Thanh?"
"Biết."

"Bằng hữu?"

Trầm Triệu Thiên lắc đầu.

"Yêu thầm nàng ta?"
Trầm Triệu Thiên nghĩ nghĩ, lắc đầu, vui vẻ nhìn tôi: "Sao muội lại nghĩ ra nhiều vấn đề như vậy?"
Tôi trừng mắt, hỏi tiếp: "Huynh và Trúc Thanh rất thân quen phải không?"
"Cứ cho là như vậy đi"
"Vậy rốt cuộc hai người là quen biết nhau như thế nào?"
"Ta cũng không biết, lần đầu tiên Trúc Thanh gặp ta đã không thích ta rồi, không bao giờ trò chuyện vui đùa với ta." Trầm Triệu Thiên cười ảo não.

"Vì sao?"

Nửa ngày không thấy trả lời, tôi quay lại phát hiện Trầm Triệu Thiên đã đi mất từ lúc nào, xem tốc độ của anh ta có thể thấy khinh công của anh ta khá giỏi. Như vậy là "cục cưng" này không nhận nhầm mình như người khác. (Dịch cục cưng theo đúng nguyên văn).

Trầm Triệu Thiên trên danh nghĩa tới để bảo vệ Dịch Phàm nhưng tôi thấy hình như anh ta nhân cơ hội này đến đây nghỉ ngơi thì có, bởi vì hai ba ngày qua tôi đều gặp mặt anh ta, có vẻ như anh ta không ở bên cạnh để bảo vệ Dịch Phàm, đương nhiên là tôi không hy vọng Trầm Triệu Thiên lúc nào cũng kè kè bên cạnh Dịch Phàm, như vậy cũng tốt, nếu không làm sao tôi có thể ở bên Dịch Phàm được chứ, hắc hắc.

Hỏi Dịch Phàm thân phận của Trầm Triệu Thiên, Dịch Phàm chỉ nói đó là thị vệ của Hoàng thượng, là một người rất cố chấp cao ngạo, không bao giờ thích xen vào chuyện chính sự của Hoàng gia, chỉ là do nợ ân tình rất lớn của Hoàng thượng, vì thế mới ở lại làm thị vệ thân cận cho Hoàng thượng.

Haizz, người ở thời đại này đúng là cứ nợ một ân tình gì thì sẽ "lấy thân báo đáp", hắc hắc, ý tôi nói, nếu nhân tình không trả hết được, như vậy cả đời chỉ biết làm trâu làm ngựa hay sao? Nói điều này với Dịch Phàm, Dịch Phàm nghiêm túc bảo, "Triệu Thiên không phải nô tài, không ai có thể giữ hắn ở lại nếu hắn không muốn, ngay cả hoàng huynh cũng rất kính trọng hắn."

Choáng! Tôi trợn mắt, thế chẳng phải Trúc Thanh thường xuyên vô lễ với anh ta hay sao?


Mấy ngày này tôi sống trong mật ngọt, bởi vì tôi thấy trong thời gian này Dịch Phàm đối xử với tôi coi tôi là Trương Tĩnh Chi, mà không phải người thay thế Trúc Thanh.

Nhiệt độ càng lúc càng lạnh, có phải sẽ có tuyết rơi hay không? Tôi sắp được thấy tuyết ở thời đại này rồi, nghĩ đến rất hưng phấn, hơn nữa cũng sắp đến sinh nhật tôi rồi, hình như không có quy định sẽ không được tổ chức sinh nhật? Hắc hắc.

Ngại không dám nói với Dịch Phàm tôi muốn tổ chức sinh nhật, người nào đó có cho là tôi muốn đòi quà này nọ không nhỉ? Ám chỉ cho Dịch Phàm biết bằng cách nào đây? Vấn đề rất lớn đó nha!

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ cười khúc khích, liếc nhìn Nguyệt Thiền đang đứng bên cạnh nghi ngờ có phải tôi ngủ nhiều quá đến đần độn không. Lại để ý đến Nguyệt Thiền, đúng là một tiểu nha đầu ngốc mà.

CHƯƠNG 14: BẰNG HỮU

Buổi sáng ngủ dậy, trước tiên luyện kiếm pháp, hai ngay trước Trầm Triệu Thiện dạy cho, tuy rằng không có uy lực gì, chỉ là học để chơi thôi nhưng lại rất hữu ích, Trầm Triệu Thiên nói để cho tôi rèn luyện sức khỏe, để cả ngày khỏi phải lúc nào cũng phơi nắng, tôi rất muốn nói cho Trầm Triệu Thiên biết phơi nắng rất có lợi cho sức khỏe, nhưng có khi anh ta sẽ chẳng hiểu gì, cho nên mới bỏ qua việc giải thích để khỏi uổng phí công sức.

Luyện một lúc trên người đã thấm mồ hôi, Nguyệt Thiền mang khăn mặt và trà đến, hôm nay luyện rất chăm chỉ, nghỉ ngơi một lúc đã.

Vừa mới định vào nhà thì thấy Trầm Triệu Thiên cười hì hì bước vào sân.

"Không luyện kiếm nữa à?" Trầm Triệu Thiên hỏi.

"Hì hì, đủ rồi." Tôi tươi cười với Trầm Triệu Thiên.

"Nha đầu lười! Sao mà đủ rồi được? Nhìn muội luyện kiếm khó coi quá. Muội luyện đã ba ngày rồi mà một chút phong độ cũng không có, thật là ngốc mà! Ta đây chỉ một lần là biết" Trầm Triệu Thiên rất muốn nhớ lại hồi ức lịch sử quang vinh của mình.

"Huynh chỉ nhìn một lần là biết! Đại ca! Câu này huynh nói tám lần rồi."

Xem thường tôi, đả kích tôi, thật không biết cổ vũ một người đang mới bắt đầu điểm nào là quan trọng nhất, nhìn là biết không thể làm thầy giáo được rồi.

"Huynh rỗi lắm sao? Ngày nào cũng chạy đến chỗ tôi, tốt xấu gì tôi cũng là người được Vương gia rất "cưng chiều"! Huynh không sợ Dịch Phàm sử dụng công phu đem huynh - tôi bẻ tay kêu "răng rắc", vui vẻ hỏi Trầm Triệu Thiên.

"Hắn sẽ không!" Trầm Triệu Thiên khẳng định.

Cho tôi xin đi, đại ca, đừng cười như thế, mắt tôi vốn không to, cười nữa sẽ không nhìn thấy gì hết.

"Huynh khẳng định như vậy?" Tôi nghi ngờ, sao Trầm Triệu Thiên lại rất khẳng định chắc chắn như vậy?

"Huynh có vợ chưa?"

"Không có."

"Không có?" Tôi kinh ngạc, chậm rãi đi vòng quanh Trầm Triệu Thiên hai vòng, quan sát tỉ mỉ anh ta, điều kiện cũng không tồi nha, cũng rất chững chạc, ở thời đại này sao còn chưa lấy vợ chứ? chẳng lẽ...anh ta có sở thích khác? Nghĩ vậy, tôi thần bí ghé sát vào tai Trầm Triệu Thiên, nhìn vẻ mặt khó chịu của anh ta, thì thầm hỏi: "Thích đàn ông?"

Trầm Triệu Thiên nhìn vẻ mặt thần bí của tôi, hóa ra tôi lại hỏi vấn đề này, liền lắc đầu cười.

Không thích đàn ông! Vậy? Tôi liếc nhìn "phía dưới" của anh ta, hiểu rồi, nhất định là có điều khó nói đây, khó trách, khó trách! Thấy tôi mang vẻ mặt bừng tỉnh ngộ, Trầm Triệu Thiên mơ hồ, tôi ôm vai Trầm Triệu Thiên, cười gượng hai tiếng nói: "Rất thông cảm với huynh, đại ca, nhưng huynh cũng đừng buồn trong lòng, hơn nữa cũng không nên giấu bệnh sợ thầy."

"Muội có ý gì?" Ánh mắt Trầm Triệu Thiên ánh lên sự nguy hiểm.

"Không cần giấu tôi, tôi là ai chứ? Hì hì, huynh cũng không thích nữ nhân, hơn ba mười tuổi còn chưa kết hôn, nhất định là....cái kia có vấn đề."

"Cái gì?"

Tôi dùng ánh mắt dừng lại nơi "vị trí quan trọng" của Trầm Triệu Thiên, vẻ mặt thông cảm với anh ta.

Trầm Triệu Thiên đưa mắt nhìn theo hướng mắt của tôi, trong giây lát cũng dừng xuống dưới.

Nguy rồi, tôi không nên nói thẳng ra như vậy! Tổn thương đến lòng tự trọng của anh ta! Tôi hối hận rồi, càng thông cảm nhìn Trầm Triệu Thiên. Đột nhiên đúng lúc đó, Trầm Triệu Thiên bắt giữ tôi lại, không cho tôi kịp phản ứng, tôi đã bịp kẹp dưới nách anh ta, "Đét" một tiếng, mông của tôi bị đánh một cái.

Đau quá! Mông của tôi!

"Nha đầu xấu mắt này! Dám nguyền rủa ta!" Trầm Triệu Thiên vừa cười vừa mắng.

"Trầm Triệu Thiên, huynh dám đánh tôi?" Tôi tức giận kêu to.

"Đánh muội thì làm sao?" Trầm Triệu Thiên cười.

Cái mông lại bị đánh cái nữa, nước mắt tức giận ứa ra.

"Tôi sẽ bảo Dịch Phàm giết huynh!" Tôi cắn răng nói.

"Hắn giết không được ta!"

"Đét"! Lại một phát nữa.

"Cái tên khốn khiếp này, nam nữ thụ thụ bất thân, huynh có hiểu không? Tôi nguyền rủa huynh, nguyền rủa cả đời huynh sẽ không cưới được vợ."

Trầm Triệu Thiên cuối cùng cũng thả tôi xuống, trên mặt tôi còn đang nhoe nhoét, anh ta giả bộ hung tợn nói: "Còn dám nói bậy, ta liền "làm" luôn! Cho muội xem ta có làm được không!"

Thấy Trầm Triệu Thiên cố gắng giả vờ hung ác, tôi bật cười một tràng, "Huynh sẽ không dám đâu! Dịch Phàm sẽ đem huynh đi thiến!"


Trầm Triệu Thiên cũng vui vẻ, xoa xoa mặt tôi, "Chưa thấy ai như muội! Trong mắt vẫn còn nước mắt mà vẫn cười được."

Trên mặt tôi vẫn đỏ ửng, tôi cũng không muốn khóc đâu, nhưng thực sự anh ta đánh rất đau mà.

"Huynh xuống tay thật độc ác, tôi phải nói cho Dịch Phàm biết." Tôi uy hiếp.

"Hai ngày này đừng đi tìm Dịch Phàm, tâm trạng của hắn không tốt lắm." Trầm Triệu Thiên nói.

Dịch Phàm tâm trạng không vui, khó trách hôm nay không thấy anh đến chỗ tôi. Có phải tôi rất sơ ý không.

"Dịch Phàm sao vậy? Tôi muốn đi thăm."

Nói xong tôi chạy ra ngoài, Trầm Triệu Thiên không giữ tôi lại, chỉ cười cười.

"Chuyện của nam nhân, nữ nhân đừng hỏi loạn, cứ ngốc như muội là hay nhất."

Chủ nghĩa đàn ông! Hừ, tôi khinh! Tôi quay lại làm mặt quỷ với Trầm Triệu Thiên.

"Hai ngày tới ta cũng phải ra ngoài, có một số việc phải làm." Trầm Triệu Thiên nói.

"Lúc nào trở về?"

"Ít nhất cũng phải ba bốn ngày, cũng chưa chắc chắn lắm."

Ô! Như vậy sinh nhật tôi anh ta sẽ không về kịp rồi phải không? Tôi thất vọng.

"Có thể trở về sớm một chút được không?" Tôi chưa bỏ ý định, hỏi tiếp, "Ngày kia có thể về được không? Tôi có việc quan trọng lắm."
Trầm Triệu Thiên nhìn tôi cười: "Để ta suy nghĩ đã."

Có thể trở về, Có thể trở về, vẻ mặt tôi chờ mong câu trả lời của anh ta, Trầm Triệu Thiên lắc đầu, sau đó nói: "Không được."
CHƯƠNG 15: TAN NÁT CÕI LÒNG

Cuối cùng có tuyết rơi! Đó là vào buổi tối trước hôm sinh nhật của tôi, buổi sáng hôm sau tỉnh dậy, ngoài cửa sổ một màu trắng xóa.

Hai ngày qua tâm trạng Dịch Phàm đúng là không vui, sắc mặt lúc nào cũng đen sì, vẫn còn bận lòng vì chuyện thích khách sao? Tôi không dám hỏi, cũng không dám nói cho Dịch Phàm biết hôm nay tôi tròn hai mươi tuổi.

Buổi trưa, ăn mì xong, tôi nhắm mắt cầu nguyện ba điều ước, thứ nhất, hy vọng ở thế giới hiện đại cha mẹ luôn khỏe mạnh, vui vẻ hạnh phúc; thứ hai, hy vọng Dịch Phàm sớm vui vẻ trở lại, khỏe mạnh như ý; thứ ba, hy vọng Dịch Phàm có thể yêu tôi suốt đời.

Ở trên giường mê muội một lúc, trong lòng luôn nhớ Dịch Phàm, hôm nay cũng không được gặp Dịch Phàm, vì thế tôi quyết định đi tìm anh, đang lúc tâm trạng anh không vui, không phải tôi càng nên ở bên cạnh chăm sóc anh hay sao?

Bước vào Tiêu Tương hiên nơi Dịch Phàm ở, một biệt viện lớn như vậy nhưng không có một hạ nhân nào, ngay cả bóng một thị vệ cũng không có, kỳ lạ, không sợ sẽ có thích khách sao? Tôi thầm kinh ngạc, đẩy cửa bước vào cửa điện, chợt nghe tiếng Dịch Phàm quát: "Cút đi."

Dịch phàm muốn đuổi tôi đi? Tôi giật mình, nhưng vẫn bước tới bên cạnh bàn, lấy tay xoa bờ vai của anh, dịu dàng nói: "Là em đây, cũng muốn đuổi em đi sao?" Dịch Phàm quay lại, chưa từng thấy bộ dạng anh như vậy, trong mắt tràn ngập sự đau xót, khi anh nhìn tôi, ánh mắt dịu đi, nhẹ nhàng kéo tôi ôm vào lòng. Tôi lo lắng định nói an ủi gì đó với anh, anh vụt đứng dậy, bế tôi lên bước vào giường.

Anh sao vậy? Nghe hơi thở của Dịch Phàm, tôi biết anh đã uống rượu, trong lòng bối rối, hai tay chỉ biết nắm chặt vạt áo của anh, anh đặt tôi nằm trên giường, không chờ tôi ngồi dậy, anh đè lên người tôi, môi áp vào môi tôi chầm chậm hôn xuống....

Sao cả người tôi nóng rực lên thế này? Tim đập thình thịch, đôi môi anh di chuyển hôn lên đôi mắt tôi rất nhẹ nhàng, di chuyển xuống đôi môi tôi rồi miết lấy, dùng lưỡi quấn lấy môi tôi, tay anh chạm đến đâu thì chỗ đó của tôi nhen nóng như ngọn lửa, một sự khát khao khôn xiết trào dâng trong lòng, tôi không thể khống chế nổi mình, tay đặt lên bờ vai anh, chìm đắm theo anh, phía dưới cảm nhận rõ ham muốn mãnh liệt của anh, tay anh chạm vào chỗ đó tôi như bị điện giật, ôm chặt lấy anh, cảm nhận được sự đáp ứng của tôi, anh càng ôm chặt tôi hơn, nụ hôn càng lúc càng cuồng nhiệt, anh gần như sắp đưa vào trong tôi....

Trúc Thanh" Dịch Pham gọi khẽ, giống như một tia chớp làm tôi bừng tỉnh, là anh gọi tên Trúc Thanh, không phải tôi, đầu óc tôi trở nên tỉnh táo, sự nhục nhã giống như thủy triều tràn tới, tôi gắng sức đẩy anh ra, đồng thời chống trọi lại khao khát của bản thân, Dịch Pham khó hiểu nhìn tôi.

"Em là Trương Tĩnh Chi!" Tôi hét to, nghẹn ngào.

Quần áo trên người tôi hầu như đã cởi ra hết, Dịch Phàm cũng gần như trần trụi, tôi nhìn thẳng vào Dịch Phàm, hai người cứ nhìn nhau như vậy, quyết không để nước mắt rơi, tôi không phải là Trúc Thanh của anh, không phải! Sau một hồi, dục vọng trong mắt anh đã không còn, trở nên nguội lạnh, Dịch Phàm lạnh lùng đứng lên, không nói một lời nào, mặc quần áo bước xuống giường, rời đi không hề quay đầu lại.

Nhìn theo bóng Dịch Phàm bỏ đi, tôi tê liệt ngã xuống giường, trong lòng thấy đau đớn, hôm nay là ngày sinh nhật tôi hai mươi tuổi, tôi dự định sẽ trao hết bản thân mình cho Dịch Phàm nhưng người anh gọi tên ở trên giường lại không phải là tôi.

Tôi ngồi chết lặng lạnh lẽo trên giường, đến khi không biết thời gian trôi bao lâu rồi tôi mới bắt đầu chậm rãi mặc quần áo một cách rất khó khăn, trái tim tan nát, còn để ý tới hình thức làm gì, không phải vậy sao? Trách ai đây? Ngay từ đầu tôi đã biết Dịch Phàm yêu người đã chết tên là Trúc Thanh rồi, cho nên việc Dịch Phàm đối xử tốt với tôi nhiều như vậy cũng là vì tôi giống Trúc Thanh, chẳng phải tự tôi lừa gạt chính mình hay sao? Nếu như Dịch Phàm không yêu Trúc Thanh nhiều đến như vậy, thì tôi làm sao lại cảm động vì anh cơ chứ? Tình cảm này vốn bắt đầu từ sự cảm động của tôi, rồi lại bắt người ta làm theo ý mình! Dịch Phàm chỉ quan tâm đến hình thức bề ngoài của tôi mà thôi, còn không hề quan tâm đến tâm hồn, đến con người bên trong tôi, cho nên tôi không nên khóc, không được khóc, Trương Tĩnh Chi, mày dọa người khác còn chưa đủ à, khóc chỉ làm cho người ta càng khinh thường mày thêm! Kỳ lạ quá, trong lòng muốn khóc nhưng tôi lại không khóc được, tôi cũng bội phục bản thân mình thật kiên cường.

Trương Tĩnh Chi ơi Trương Tĩnh Chi, tại sao mày luôn gặp phải chuyện như này chứ? Dương Bình từng hứa sẽ yêu mày cả đời, nhưng chưa quá một năm đã yêu Đường Huyên rồi, mày yêu sai người một lần rồi, lần này, mày lại yêu phải một người luôn chung thủy với tình yêu cũ, cũng lại yêu sai một lần nữa. Tình yêu, nếu đã không thuộc về mày thì thôi, việc gì phải miễn cưỡng?

Trở về Phong Hòa quán, Nguyệt Thiền đón tôi ở cổng, "cô nương, Trầm đại gia đến!" Nhìn thấy vẻ thất thần của tôi, Nguyệt Thiền sửng sốt.

"Em đi làm việc của em đi, tôi đi nghỉ ngơi một lát!"

Tôi mệt mỏi nói với Nguyệt Thiền rồi bước vào phòng, Trầm Triệu Thiên đang ngồi chờ tôi, thấy tôi bước vào liền vui vẻ gọi to: "Nha đầu, tới đây xem ta mang về cái gì cho muội đây này, một cây chủy thủ rất tinh xảo, rất hợp với muội."

Tôi yếu ớt cười gượng với Trầm Triệu Thiên, người lảo đảo không vững, Trầm Triệu Thiên nhìn thấy sắc mặt tôi bất thường liền bước tới đỡ lấy tôi, vừa định mở miệng hỏi thì tôi đã nói: "Đừng hỏi gì hết, cho tôi mượn vai một chút, được không?"

Tôi khẽ khàng nói, định là thể hiện sự vui vẻ với Trầm Triệu Thiên nhưng lại không làm nổi.

Trầm Triệu Thiên thông minh hiểu ngay, chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy tôi, áp đầu tôi tựa vào vai mình, nói: "Nha đầu ngốc, cứ dùng đi, không phải trả tiền đâu."

Lúc này những giọt nước mắt bị nghẹn lâu rồi liền tuôn trào ra, tôi cố gắng không để mình khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt âm thầm rơi.

"Nếu không muốn khóc thành tiếng thì cắn vào vai ta đi." Trầm Triệu Thiên nói.

Chưa bao giờ nước mắt tôi lại nhiều như vậy, cứ tuôn trào cho đến khi không còn nước mắt để mà chảy ra nữa.

"Trúc Thanh thật sự tuyệt vời đến vậy sao? Tôi so với cô ấy kém cỏi đến vậy sao?" Tôi không cam lòng hỏi.

"Nàng ta không tốt, không dịu dàng như muội, không đáng yêu như muội, cũng không hồn nhiên như muội, cũng không xinh đẹp bằng muội." Trầm Triệu Thiên lấy tay vừa vỗ về tôi vừa chậm rãi nói.

"Vậy tại sao Dịch Phàm lại chỉ yêu cô ấy?"

"Bởi vì Trúc Thanh đã chết rồi, cho nên đối với hắn Trúc Thanh không hề có bất cứ một khuyết điểm gì, trong ký ức của hắn chỉ lưu lại những điều tốt đẹp nhất ở nàng ta, do vậy những ký ức đó của hắn càng lúc càng tươi đẹp hoàn mỹ." Trầm Triệu Thiên nói.

Cuối cùng tôi đã hiểu, trong lòng Dịch Phàm không hề có tôi, mà chỉ có Trúc Thanh, Trúc Thanh là tốt đẹp nhất, Trúc Thanh là tất cả, mặc dù Dịch Phàm đã tiếp nhận tôi, nhưng chỉ là con người bề ngoài của tôi, là người thay thế cho Trúc Thanh mà thôi.

Hiện thực luôn tàn khốc như vậy, tại sao tôi lại không nhận ra? Ngay lúc này, tôi đã quyết định từ bỏ cuộc sống này, tôi phải rời khỏi đây.

CHƯƠNG 16: BỎ TRỐN

Âm thầm chuẩn bị tất cả mọi thứ thật chu đáo trước khi bỏ đi, bắt đầu từ ngày đó, Dịch Phàm chưa từng bước tới Phong Hòa quán nơi tôi ở, càng thất vọng, tôi càng bắt buộc mình cần phải tỉnh táo.

Cuối cùng đã đợi được đến ngày đó, sau hai ngày tuyết lớn đã ngừng rơi, nghe Nguyệt Thiền nói sáng sớm Vương gia cùng Trầm Triệu Thiên đã đi rồi, thị vệ trong phủ hầu như cũng đi theo gần hết. Tôi vô cùng hồi hộp, vất vả chờ đợi mãi cho đến khi trời tối vẫn không nghe tin tức họ trở về, đây chẳng phải là cơ hội trời cho hay sao?

Nghe tiếng thở đều đều của Nguyệt Thiền biết nha đầu đã ngủ say, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, không cải nam tran mà mặc bộ quần áo lần trước đi săn bắn, rất gọn gàng đi đứng thuận tiện. Lúc ra khỏi cửa viện, tôi không hề quay đầu lại nhìn, không muốn lưu luyến gì ở nơi này, bởi vì ở đó không có bất kỳ thứ gì thuộc về tôi.

Lúc lặng lẽ ra khỏi cổng lớn, tôi không để ý đằng sau một bóng người nho nhỏ im lặng nhìn tôi bỏ đi, sau đó rất thuần thục thắp mấy nén hương cắm vào lư hương, một mùi hương bay ra ngoài cửa sổ, bay ra khỏi phòng.

Sau này, tôi từng suy nghĩ việc bỏ đi của mình lúc đó có đúng đắn không, bước vào thời đại này thì bản thân mình đã là một người khác rồi, nếu tôi cứ thế an tâm hưởng thụ cuộc sống an nhàn như vậy, làm người thay thế cho Trúc Thanh, cứ lẳng lặng mà sống ở thời đại này chẳng phải cho người cho mình nhiều điều tốt đẹp hơn sao? Nhưng chính tôi đã muốn lựa chọn sự bỏ đi, không hề hối hận đã chọn một con đường khác cho mình.

Vào chuồng ngựa dắt một con ngựa ra, may mà không có ai phát hiện rồi len lén đi theo cửa ngách ra ngoài, trèo lên ngựa, tuy rằng không thuần thục lắm nhưng cũng không đến mức bị ngã ngựa, lúc này gan của tôi rất rất lớn, ngay cả việc cưỡi ngựa cũng được phát huy đặc biệt, phi ngựa chạy thật nhanh cũng không hề thấy sợ hãi. Cứ như vậy tôi cho ngựa chạy về hướng tây hơn 30 dặm đường rồi xuống ngựa, đeo túi đồ lên người, trước tiên làm một ván trượt tuyết, trong biệt viện vương gia không thiếu người khéo léo, tuy không có cờ lê để sử dụng nhưng bọn họ vẫn làm được ván trượt tuyết rất tinh diệu.

Xin lỗi nhé ngựa ơi, mời mày tiếp tục chạy một mình về phía trước, ngàn vạn lần đừng quay lại, tôi vỗ vỗ con ngựa, nhắm mắt, tay cầm chủy thủ, nhẫn tâm đâm vào mông ngựa một nhát, nghe tiếng con ngựa hí dài một tiếng rồi chạy bốn vó về hướng tây. Còn tôi đi về hướng Bắc, vừa đi vừa xóa dấu chân của mình, đại khái là sau năm trăm mét tôi mới dùng ván trượt tuyết chống gậy bay về phía trước.

Vĩnh biệt Dịch Pham! Xin lỗi Trầm Triệu Thiên, lúc đi không nói một tiếng, chắc hai người không bao giờ nghĩ tôi lại dùng cách này để bỏ trốn, cho dù hai người có đuổi theo con ngựa kia thì cũng chỉ phát hiện trên lưng ngựa trống không mà thôi.

Gió và tuyết tạt vào mặt, thời tiết càng lúc cạnh lạnh, tay tuy đã đeo găng dày nhưng vẫn buốt cóng. Tôi cũng không biết mình phải đi về đâu, chỉ duy nhất một ý nghĩ là phải rời xa nơi này, càng xa càng tốt.

Trời sáng dần, sau đó lại đến tối, rồi đến hoàng hôn ngày hôm sau ,cuối cùng tôi đã tới một thị trấn nhỏ sát biên giới.

"Xin mời khách quan, khách quan muốn ở trọ phải không?"

Tôi gật đầu, liếc nhìn vào trong khách điếm, khách bên trong cũng không nhiều, chỉ ngồi thưa thớt năm, sáu người, có hai bà cháu ngồi ở bàn ngay bên cạnh cửa ra vào, đàn tỳ bà đặt lên bàn, chắc là ca hát để kiếm sống, còn lại vài người nhìn hình thức bên ngoài là lữ khác bình thường, chỉ có hai người đàn ông một béo một gầy ngồi ở trong một góc vẻ mặt hung ác đang nhìn tôi. Không để ý đến hai tên đó quan sát chăm chú nhìn mình, tôi yêu cầu tiểu nhị tìm cho tôi một căn phòng nhỏ sạch sẽ, rồi dặn mang đồ ăn vào phòng cho tôi.

Theo tiểu nhị đi xem phòng trọ, cũng khá sạch sẽ, tiểu nhị còn mang nước ấm và đồ ăn tới, lau qua người một chút, ngay cả giày cũng không thèm cởi ra, tôi cứ để nguyên như thế rồi lên giường nằm ngủ, trong lúc đang mơ màng thấy trên người ngứa ngứa, hình như có hai bàn tay đang sờ soạng, tôi mở bừng mắt, một khuôn mặt xấu xí phóng đại đập vào mắt mình.

"A!" Tôi hét lên sợ hãi nhưng không có âm thanh nào thoát ra, chẳng lẽ tôi mất tiếng? Muốn giãy dụa ngồi dậy nhưng cả người không thể động đậy được, trong lòng càng sợ hãi.

Thấy tôi tỉnh dậy, chủ nhân của gương mặt xấu xí kia lại vỗ tay cười rất to, quay sang nhìn người bên cạnh nói: "Đại ca, người đàn bà này tỉnh rồi."

"Tỉnh dậy là tốt rồi, như vậy càng thú vị phải không?" Tên đó dừng tay đang sờ soạng tôi, cườu dâm đãng nói.

Tôi kinh hãi như muốn ngất đi. Hai tên này, chính là hai tên một béo một gầy ngồi ở trong góc khách điếm kia.

"Giải huyệt cho nàng ta, để như vậy chẳng khác gì người chết cả." Tên béo nói, tên gầy liền giải huyệt trên người tôi.

"Cứu..." Không đợi tôi mở miệng, một bàn tay đã bịt miệng tôi lại, tôi giãy dụa nhưng không thể thoát khỏi sự khống chế của chúng, tôi đạp vào chiếc giường gây ra tiếng động rất to nhưng không một ai đến cứu tôi, ở nơi này sao mọi người lại ngủ say như chết vậy chứ? Nỗi tuyệt vọng trào lên. Chẳng lẽ hôm nay tôi sẽ chết ở đây sao? Tôi hao tổn công sức tìm cách trốn đi tới đây, kết quả của tôi chính là như này hay sao? Nước mắt lặng lẽ trào ra.

"Người đàn bà này cương ngạch quá. Đại ca, làm gì bây giờ?"

"Đừng gấp, cho nàng ta uống viên này vào, đảm bảo lát nữa sẽ chẳng khác gì mấy tiểu cô nương ở kỹ viên đâu." Tên cao gầy nói xong liền giữ cằm tôi, chiếc cằm như bị bóp nát, miệng bị mở ra, một viên thuốc được nhét vào miệng tôi, rồi trôi xuống họng.

"Hai chúng ta ai trước ai sau?"

"Đương nhiên là ta làm trước rồi."

"Đại ca, vì sao lần nào cũng là huynh làm trước vậy?"

Chiếc áo ngoài đã bị xé rách, tôi đã gần như kiệt sức rồi, có lẽ đây chính là vận mệnh của tôi, tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy hai tên hung ác này đang giở trò trước mặt tôi.

"Vậy thì ta làm trước, các ngươi tính sao?" Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng bọn chúng, hai tên kinh hãi dừng tay lại.

Quay lại nhìn giật mình thấy đằng sau mình lại một thiếu niên, lập tức bình tĩnh, tên béo nhe răng cười nói: "Bằng hữu dựa vào gì mà ăn nói lớn tiếng chẳng đâu vào đâu vậy?"

"Dựa vào cái này." Thiếu niên nói xong, tuốt kiếm ra, kiếm quang lóe lên làm cho hai tên không kịp phản ứng, tên mập mạp ngã lăn xuống, máu trào ra nền đất, bắn lên người tôi, tôi sợ đến đờ ra.

Tên gầy choáng váng, ngơ ngác nhìn người trước mặt, sau đó hét lên sợ hãi, nhưng tên mập đã chết rồi, liền lao ra ngoài cửa sổ, "Bình" một tiếng, cửa sổ bị phá, tên gầy mất bóng dáng, người thiếu niên kia không đuổi theo, bước đến giường, cuối cùng tôi đã nhìn rõ người này. Lông mày rậm, ánh mắt sắc bén, làn môi mỏng mím chặt, sống mũi thẳng tắp khiến cho khuôn mặt của người thiếu niên càng gầy. Khuôn mặt này làm tôi liên tưởng đến nham thạch, quật cường, kiên định, lạnh lùng, luôn thờ ơ với bất kể cái gì, ngay cả bản thân mình.

Sao vậy nhỉ? Mùi vị trên người thiếu niên làm tôi có cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó rồi

» Next trang 3
SanTruyen.Xtgem.Com là wapsite đọc truyện online cực hay,tổng hợp tất cả những câu truyện hay trên mạng hiện nay,các bạn có thể đọc truyện dễ dàng ngay trên điện thoại của mình. SanTruyen.Xtgem.Com không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả,nếu có gì thắc mắc về bản quyền vui lòng liên hệ cho tôi biết sớm..!!